Truyện ngắn: Hoa quỳnh nở muộn – Phần 6

0
15
Truyện ngắn: Hoa quỳnh nở muộn – Phần 6
Truyện ngắn: Hoa quỳnh nở muộn – Phần 6

truyện hoa quỳnh nở muộn của phạm vũ anh thư

Lên tiếp phần 5, chúng ta sẽ tiếp tục câu chuyện Hoa quỳnh nở muộn tại Lê Anh Shop. Tôi sẽ kể tiếp câu chuyện này trên website này. Mời bạn đọc theo dõi…

Lúc anh ta về, trong tôi có chút xao lạc, nhưng tôi đã kiềm chế và ngủ tiếp.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm và anh ta còn ngủ, tôi nấu ăn sáng và khi anh ta dậy, chúng tôi đã đi làm.

Trong công ty, mọi người đã bắt đầu chú ý đến chúng tôi, nhưng tôi đã quen với ánh mắt đó nên không quan tâm. Anh ta thì không hề quan tâm. Những ngày bận rộn, công ty có quá nhiều dự án, chúng tôi lao vào công việc. Tôi bắt đầu triển khai kế hoạch trả thù của mình…

Tôi và anh ta chỉ gặp nhau trong công việc, nhưng vào trưa mỗi ngày, anh ta đều gửi người đưa cơm cho tôi. Chỉ có buổi tối khi tôi về, chúng tôi mới bắt đầu trò chuyện. Ban đầu chỉ là những câu chuyện về công ty, sau đó tôi bắt đầu hỏi anh ta về Dung và công ty của bố cô ta. Tôi chỉ giả vờ bâng quơ hỏi, nhưng anh ta tin tôi nên trả lời rất thật lòng…

Công ty của bố cô ta đang phát triển, nhưng có một dự án đang làm. Nếu dự án này thành công, công ty sẽ trở thành một trong những công ty hàng đầu, còn không thì có thể sẽ thất bại. Do đó, họ đang cân nhắc và xin vốn đầu tư từ công ty của anh ta. Tôi nghe xong và bắt đầu lên kế hoạch của mình…

Những ngày sau đó, chúng tôi gần như không gặp nhau ở công ty ngoại trừ công việc. Nhưng vào buổi trưa, tôi luôn nấu những món ngon hơn cho anh ta và mỗi tối, khi anh ta làm việc, tôi luôn mang cho anh ta một cốc nước ép. Anh ta ban đầu ngạc nhiên, nhưng sau đó quen nên không có ý kiến gì.

Tôi phát hiện anh ta có thói quen, mỗi tối sau khi làm việc xong, anh ta đều ra phòng khách để uống trà trước khi đi ngủ. Vì vậy, mỗi lần anh ta làm việc, tôi lại nằm ngoài ghế sofa để xem phim và chờ anh ta làm xong. Sau đó, tôi đứng dậy pha trà cho anh ta và hỏi anh ta về áp lực công việc. Mỗi lần như vậy, tôi chỉ im lặng lắng nghe. Anh ta có cảm giác tôi là người duy nhất mà anh ta có thể chia sẻ.

Xem thêm  Bảo tàng Quảng Ninh - Khám phá viên ngọc đen bên vịnh Hạ Long

Những ngày sau đó, việc này trở thành một thói quen đều đặn của chúng tôi. Dù anh ta không hề vượt quá ranh giới, nhưng tôi cảm nhận được anh ta dựa dẫm vào tôi.

Một ngày, anh ta về sau khi gặp khách hàng và đã uống say. Tôi đã đỡ anh ta vào nhà và chuẩn bị thay quần áo cho anh ta. Nhưng anh ta kéo tay tôi lại và ôm tôi rồi khóc. Tôi rất ngạc nhiên vì trước đây anh ta khá lạnh đạm và không bao giờ cho thấy cảm xúc. Tôi không biết làm thế nào, anh ta nói trong lúc khóc: “Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm, mẹ đừng bỏ con…”

Tôi hơi sửng sốt, tôi biết mẹ anh ta mất từ lâu, bố anh ta cũng không còn, nhưng chưa bao giờ thấy anh ta khóc hoặc tỏ ra đau khổ. Tôi xoa đầu anh ta và đặt anh ta nằm xuống. Cả đêm, anh ta nắm chặt tay tôi như vậy. Những giọt nước mắt vẫn còn trên khuôn mặt đẹp trai của anh ta. Nhìn một người đàn ông khóc, tôi cảm thấy chút thương hại, dù tôi ghét đàn ông. Sau một lúc, tôi cũng mệt mỏi và ngủ gục cạnh anh ta.

Sáng dậy và mở mắt, tôi thấy anh ta đã sắp xếp ngăn nắp quần áo để đi làm. Tôi cảm thấy xấu hổ và anh ta nhìn tôi, sau đó bảo tôi đổi quần áo và đi làm cùng anh ta.

Tôi nghe theo và ra xe, lên xe và tôi im lặng, không nói gì. Một lúc sau, anh ta nói: “Hôm qua tôi đã nói gì vậy?” Tôi trả lời: “Không có gì đâu, anh chỉ gọi mẹ rồi khóc thôi.” Anh ta nhìn tôi và hỏi: “Tôi khóc à?” Khuôn mặt anh ta có chút bối rối, tôi cười và nói: “Đúng vậy.” Anh ta nhìn tôi và sau đó quay ra trầm ngâm. Anh ta nói: “Hôm qua là ngày giỗ của mẹ tôi, bố tôi gọi tôi về, nhưng tôi không muốn về, vì tôi không muốn nhớ lại những ký ức đau buồn ấy.” Tôi hơi sửng sốt và hỏi: “Tại sao mẹ anh mất vậy?” Anh ta im lặng và không trả lời.

Xem thêm 

Khi đến công ty, có lẽ mọi người đã quen với việc tôi thường xuyên đi cùng anh ta nên không còn nhìn lạ. Dạo gần đây, nhà Dung bận nên cô ta cũng không còn kè kè bên anh ta được. Có lẽ mẹ anh ta đã giúp con đường của tôi dễ đi hơn một chút…

Những ngày sau đó, anh ta gần như không đi chơi, chỉ ở nhà cùng tôi. Một buổi tối thứ 7, tôi muốn đi bar với anh ta. Chúng tôi lên quán bar quen thuộc. Ngồi uống rượu, anh ta có chút vui vẻ. Anh ta nói trước: “Hôm nay là sinh nhật của tôi, nên tôi muốn mời cô đi ăn. Lâu rồi tôi không tổ chức sinh nhật, nhưng giờ có cô nên tôi muốn có một chút không khí.” Tôi có chút bất ngờ và tôi nhận được một món quà từ anh ta. Anh ta nói: “Chúc mừng sinh nhật cô, tôi biết hôm nay cũng là sinh nhật cô, nên tặng cô món quà này.” Tôi mở hộp quà và thấy một sợi dây chuyền rất đẹp. Tôi cảm ơn anh ta và nói: “Cảm ơn anh, và cũng chúc mừng sinh nhật anh.” Anh ta nhìn tôi sau đó nói: “Em, tôi yêu em…”

Tôi đẩy anh ta ra và nói: “Anh nói gì vậy?” Anh ta nhắc lại lần nữa và tôi bất ngờ bảo anh ta say rượu. Tôi đi vào phòng và anh ta đứng dậy, ôm sau lưng tôi và nói: “Là anh yêu em, Quỳnh ạ!! Anh thật sự không muốn giấu tình cảm này nữa.” Tôi bảo anh ta về phòng ngủ và nói rằng tôi hơi mệt.

Thật ra, tôi bối rối, nhưng sau khi tổ chức lại một chút, tôi quyết định gạt đi những suy nghĩ đó. Anh ta đã rất tốt với tôi gần đây và tôi cũng cảm nắng anh ta. Dù anh ta yêu tôi thật lòng hay không, tôi không mất gì. Tôi nhớ lại bức ảnh của tôi mà tôi bắt gặp ở nhà anh ta và tôi tò mò về nó.

Xem thêm  Ca Múa Nhạc Dân Tộc: 65 Năm Vẻ Đẹp Văn Hóa Việt Nam

Nhưng rồi tôi quyết định cho đi và tôi đi vào phòng ngủ. Tôi đã nghĩ viết một chút nhưng mệt mỏi nên tôi đưa ra. Sang hôm sau, tôi dậy lúc 11 giờ và anh ta đã nấu sẵn rất nhiều món ăn. Tôi ngạc nhiên và anh ta cười và nói: “Dậy rồi à? Anh nấu cơm rồi em ăn đi.” Tôi ngạc nhiên và bảo anh ta quá chu đáo. Anh ta nhìn tôi và nói: “Sao thế, em yêu?” Tôi trả lời: “Từ nay em là người yêu của anh rồi, thật sự từ lâu anh không thể ngủ được, anh vui lắm, anh không nghĩ mọi chuyện lại nhanh như vậy. Anh đã từng cố gắng tìm cách nhưng không nắm bắt được tâm lý em.” Tôi cố nặn ra nụ cười ngọt ngào và nói: “Em, hình như em cũng yêu anh rồi, nhưng em sợ rằng không đến được với nhau.” Anh ta nói: “Thật không? Có thật em yêu anh không?” Tôi trả lời: “Thật, anh” Anh ta cười và nói: “Chỉ cần có câu nói này của em thôi, anh, thật sự anh rất bất ngờ, anh không nghĩ mọi chuyện lại nhanh như vậy. Thật sự, thật sự anh rất vui.” Tôi không nói gì, tôi cảm thấy bối rối và tôi bảo anh ta về phòng ngủ đi, hôm nay tôi hơi mệt.

Thật sự, tôi bắt đầu bối rối. Tôi nhớ lại những việc trước đây, và tôi bắt đầu cảm nhận rằng anh ta yêu tôi. Từ lúc gặp anh ta, tôi cảm thấy anh ta rất tốt với tôi. Anh ta đã chăm sóc tôi và tôi cũng bắt đầu cảm nắng anh ta.

Rồi tôi rủ anh ta đi bar và chúng tôi cùng nhau đi. Ngồi uống rượu, tôi bắt đầu nhảy và anh ta ngồi nhìn. Âm nhạc và ánh đèn làm cho không khí đầy ma mị. Ánh mắt anh ta tràn đầy hạnh phúc khi nhìn tôi.

Linh cảm của tôi là đúng, anh ta thật sự yêu tôi. Từng việc trước đây khiến tôi tin rằng anh ta thật lòng yêu tôi.

(Tuấn Minh/Tổng hợp)