Người Tình Hư Vô

0
12

Nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên qua nét vẽ Đinh Cường

Cuối năm, tảo mộ. Thời tiết lạnh lạnh của những cơn gió thổi qua nhắc đến những ý tưởng nào tưởng đã xa xôi nhưng có lúc lại gần gũi. Câu thơ “Những người muôn năm cũ/ Hồn ở đâu bây giờ” như nhắc lại một thời văn chương đã qua, những chân dung văn học đã vắng bóng. Buổi trưa, vào thăm từng ngôi mộ cũa những nhà văn nhà thơ vừa đi khuất, đọc những vần thơ ghi khắc trên bia mộ, chột thấy lòng bâng khuâng. Hình ảnh còn đây, ngôn ngữ còn đây. Nhưng người thì đã đi vào cõi vô thủy vô chung. Cái còn để lại, là những tác phẩm để đời, là những câu thơ vẫn cứ hoài trong trí nhớ của những người yêu mến.

Nghĩa trang cuối đường Bolsa là nơi an nghỉ của nhiều tác giả của văn học Việt Nam

Nghĩa trang cuối đường Bolsa là nơi an nghỉ của nhiều tác giả của văn học Việt Nam. Phía đông con đường thì ồn ào nhịp sống trong khi phía tây con đường thì tĩnh mịch lặng lẽ. Hình như cái tương phản giữa cõi của người sống và cõi của người chết chỉ một dặm đường như gọi lại bao nhiêu sắc thái của người tị nạn. Vòm cây xanh ngát của nghĩa trang, màu xanh thẳm của cỏ, màu xanh lam của nắng và màu xanh nhớ ngút ngàn của gió, làm sự phân chia của sống và chết chỉ trong thế giới mơ hồ.

Xem thêm  Thành Phố Bảo Lộc - Đô Thị Hấp Dẫn và Đáng Tin Cậy

Một chứng tích của thế hệ lưu vong để lại cho đời sau

Những câu thơ ấy cũng như những câu thơ khác được khắc trên bia mộ của các nhà văn Mai Thảo, Nguyên Sa, Long An,… là một chứng tích của thế hệ lưu vong hôm nay để lại cho đời sau. Nhiều người ở xa khi đến thăm little Sài Gòn, đã thường đến nghĩa trang ở cuối đường Bolsa để chiêm ngưỡng những câu thơ đặc biệt ấy…

Người Tình Hư Vô

Trong không gian mơ hồ của nghĩa trang cuối đường Bolsa, những tương phản giữa sống và chết, giữa cất lên một thoáng niềm bồi hồi và bao nhiêu nỗi buồn. Nhà thơ Mai Thảo đã viết Tháng Giêng Cỏ Non để ghi lại những suy tư trước ngày ông từ trần. Những câu thơ này, như một kiếp người trôi đi từ lưu lạc, của một tiền kiếp hoang sơ trong số phận Việt Nam nào…

Conclusion

Nghĩa trang cuối đường Bolsa là nơi an nghỉ của nhiều tác giả văn học Việt Nam. Cùng với những câu thơ được khắc trên bia mộ, nơi này là một chứng tích của thế hệ lưu vong để lại cho đời sau. Đến đây, ta có thể tìm thấy nỗi buồn và niềm bồi hồi trong sự đối lập giữa sống và chết. Nghĩa trang cuối đường Bolsa là một không gian mơ hồ, nơi mà những tưởng niệm và nỗi đau trong lòng được thể hiện qua những câu thơ kỳ diệu.

Xem thêm  Đua trồng mắc ca, có ngày mắc... nợ!