Bạn Đồng Giường Không Tự Nguyện!

0
10

Đừng lo, phẫu thuật sẽ khiến bạn mất cảm giác, bạn không cảm thấy gì cả. Chỉ cần đến phòng mổ, bạn chỉ cần nhắm mắt và ngủ một giấc, sẽ không sao đâu.

“Thực sự vậy sao?”

“Tôi có vẻ nhàn rỗi à? Tôi lừa bạn làm gì?”

Ôn Tịnh im bặt, không quan tâm đến thái độ thất thường của cô kia nữa. Nhậm Lăng đi đến bên cạnh giường, đặt lên bàn vài viên thuốc giảm đau, để đề phòng cô có đau sau khi tỉnh dậy thì vẫn có thuốc giảm đau uống. Tay vô tình đụng vào công tắc đèn, chỉ một tiếng và căn phòng trở nên tối om.

Bản năng sợ bóng tối từ thuở nhỏ đã khiến Ôn Tịnh kêu lên, tay vụt vụt cầm lấy một thứ gì đó. Cô hơi kinh hãi, “Á…”

Nhậm Lăng đột ngột nhéo môi, có vẻ sắc mặt anh trở nên khó coi. Anh hít vào một hơi sâu để điều chỉnh lại tâm trạng, rồi mới nói: “Cô hét cái gì vậy?”

“Cứu tôi với, huhu. Tôi đang cầm một thứ gì đó kì lạ, nó ấm ấm và ngày càng to lên… Tôi sợ…”

Tiếng rên rỉ của cô càng lúc càng trở nên rõ rệt và đầy nỗi kinh hoàng.

“Sợ rồi sao mà vẫn chưa buông ra?”

“Buông ra thì… nó có đau tôi không?”

“Không, nó sẽ không làm tổn thương cô, nhưng nó sẽ bị cô ‘ăn’…”

Ôn Tịnh đột nhiên im lặng, không nói gì thêm, cơ thể cô chỉ biết run rẩy không ngừng. Cô thật ngây thơ đến mức này!

Xem thêm  Cảnh báo: Mạo danh trung tâm mua sắm lừa đảo người tiêu dùng

Anh không ngại thêm một trách nhiệm bảo vệ tính trong sáng của cô à? Trong không gian đen tối, không thể nhìn thấy sắc mặt đối tác, nhưng chắc chắn rằng cả Nhậm Lăng cũng không thoải mái chút nào.

Cô đang cầm lấy một thứ kì lạ, liệu có thể nhẹ nhàng buông ra được không? Anh ho khan vài tiếng, nhẹ nhàng nói: “Hãy nhắm mắt lại.”

Mặc dù Ôn Tịnh có chút hoài nghi về ý định thực sự của anh, nhưng cô vẫn vô thức nghe theo lời anh và nhắm mắt. Nhậm Lăng giữ tay cô và bật lại công tắc đèn, đồng thời cởi tay cô ra khỏi “thứ kì lạ” của mình. Ôn Tịnh mở mắt ra và phòng lại tràn đầy ánh sáng, khiến cô thở phào nhẹ nhõm.

“Hãy ngủ đi.”

Anh nói rồi rời khỏi phòng, chưa kịp chân bước ra đã nghe thấy tiếng gọi từ cô, “Ờ… cái chuyện trước đây…”

“Đã quá rồi!”

Cảm giác này chỉ có thể là sự thốn, đồ ngốc kia thật biết cách “dụ dỗ” phái mạnh mà!